Con phố hôm ấy chợt đông người hơn hẳn mọi khi, sau khi đã nếm đến giọt cuối cùng của tô mì bò ấy, Minh dạo bước trên đường, nhìn dòng người tấp nập qua lại. Phía trước đám đông làm gì mà có vẻ phấn khích, Minh tự hỏi. Thì ra có buổi biểu diễn nghiệp dư, mọi người đang vỗ tay cổ vũ hết sức nhiệt tình cho một nhóm đang diễn xiếc.

Cùng ngày này nhiều năm về trước, Minh chợt nhớ ra kí ức, không phải một mình, với ai đó, cũng không gian ấy nhưng tin thần nhường như trái ngược. Minh ngây thờ, hồn nhiên, vui đùa bên người ấy, cùng cổ vũ nhiệt tình cho nhóm biểu diễn xiếc ấy. Lần đầu tiên trong đời Minh được người ấy nắm nay và dắt đi trên con phố đông đúc như vậy, lòng chợt ngậm ngùi khó tả.

Tháng năm trôi qua, Minh đã quen với cảm giác một mình nơi đây, ngày ngày như thế rồi cho vào dĩ vãng. Nếu thời gian có quay trở lại, Minh muốn lần nữa như thế và ước hẳn thời gian ngừng trôi, để cảm xúc được trọn vẹn. Rồi buổi biểu diễn cũng kết thúc, cócái hộp thật xinh xắn mà mọi người vui vẻ bỏ vào đó cái gì đó như là tiền, thật đấy, tiền, Minh cũng từng bỏ vào chiếc hộp xinh xắn ấy với tâm trạng đầy mãng nguyện. Giờ đây đã khác xưa, Minh vẫn bỏ vào chiếc hộp ấy như cũng chính nó đã lấy đi cảm xúc của Minh từ lâu.

Sao lại mưa nữa rồi?

Quán mì bên gốc phố

Please follow and like us:
error
Tags: Categories: Short Story

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *