Ánh đèn đường vụt sáng cũng là lúc chuyến tàu cuối cất tiếng gọi. Minh vội vã từng bước nặng nề bước lên tàu với sự hụt hẫng chưa từng có. Cửa tàu cùng từ từ đóng lại, người người chen chút nhau, hối hả tìm vị trí cho mình. Trên gương mặt của mỗi người, Minh thấy hẳng sự mệt mỏi, đờ đẫn sau ngày dài công sở.

Đứng nép mình ở góc cửa nhìn đoàn tàu từ từ lăng bánh, Minh vẫn nhìn xa xăm như hi vọng điều gì đó rồi lại quay sang nhìn mọi người, không ai quan tâm ai, mỗi người mỗi việc, có lẽ cũng giống như Minh, điều mong mỏi nhất bây giờ là được ra khỏi cái không gian ngột ngạt này và sum vầy bên mái ấm gia đình. 

Nhìn đoàn người lần lượt rời khỏi đoàn tàu, điểm dừng của họ đã đến, sao hôm nay thời gian lại chậm đến như thế, Minh tự nhủ không biết có còn đủ sức để đến điểm dừng của mình. Lòng thầm nghĩ rồi tự trấn an tin thần mình, chuyện gì cũng có thể vượt qua còn chút nữa thôi. Trong đầu Minh vẫn còn ẩn hiện bóng người ngã mũ vẫy tay lúc này rồi chợt dập tắt đi khi ga cuối cùng đã tới đích. 

Minh từ từ chậm rãi rời khỏi tàu, tiếp tục lang thang dưới con phố ngột ngạt ấy về lạ nơi được cho là tổ ấm nhất của mình. Tiếng lòng bỗng chợt hét lên Minh nhận ra hôm nay mình chưa ăn gì. Trước con phố rợp ánh đèn, người người tấp nập, hương thơm kì lạ của quán mì đằng trước cám dổ Minh lạ thường. À thì ra là chỗ ấy, quán cũ còn đó người thương đâu rồi.

Điều ước giản đơn

Please follow and like us:
error
Tags: Categories: Short Story

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *