Hết ngày thứ 7, trong lòng đã bắt đầu lo lắng vì thứ hai sắp tới. Cố gắng vui vẻ cho thật đáng ngày chủ nhật. Và chủ nhật ấy đã làm được chuyện có ích, không hẳn là to tát gì nhưng cũng không thấy tiếc nuối.

Tôi bắt đầu kết bạn mới và nói chuyện thật vui. Câu chuyện cứ bắt đầu và không biết chán, tiếp tục và tiếp tục, thấy có chút động lực hơn. Sau đó tôi còn quen biết một người philippines sang bên này lao động. Thật bất ngờ với bạn ấy vì nhờ mình giúp đỡ vì bạn ấy cảm thấy lạnh. Nghe bạn ấy nói như vậy tôi cũng chợt nghĩ tới những ngày mới sang đây, cái khí trời lạnh buốt ấy không thể nào quên. Nếu không có những người bạn, không biết tôi đã như thế nào.

Mùa đông ba năm trước, ngày đầu đặt chân lên xứ đài, cái cảm giác lành lạnh thật khó chịu. Được tụi bạn thân đón tận sân bay rồi đưa tới nhà, dẫn vô kí túc xá và còn cho mình cả cái chăn ấm, tối đó còn được đãi một bữa ăn thật ngon lành, ấm áp. Thật sự cảm thấy mình còn may mắn khi có được những người bạn như thế. 

Nghĩ lại chuyện người bạn philippines ấy cũng giống mình những ngày trước nên giúp đỡ bạn ấy cũng thấy vui. Bạn ấy hỏi tôi có quần hay áo ấm gì không, bạn ấy bên này không có người quen, lúc mới sang mọi thứ đều rất đắc không thể mua được. Tôi cũng còn cái áo ấm của thằng bạn về nước tặng lại. Thôi xin nó cho lại bạn philippines này cũng coi như giúp ích được trong những ngày đông. Tuy có chút băng khăng vì lần đầu nói chuyện với bạn ấy đã xin này nọ, nhưng bây giờ tôi cảm thấy mình có thể đi làm, có thể trang trải cuộc sống và tự chu cấp cho bản thân, giúp đỡ bạn ấy cũng không phải điều gì to tát. Cứ sống lạc quan vui vẻ và chân thành, lúc nào đó mình cũng cần sự giúp đỡ thì sao? Kết thúc một ngày nữa thật vui vẻ và ngủ thật ngon để đón ngày mới.

Please follow and like us:
Tags: Categories: Diary

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *