Có đôi lúc bạn từng mong đợi điều gì đó để rồi phát hiện ra cái hiện thực luôn luôn khác xa ý nghĩ của bạn? Bạn có từng mong đợi quá mức rồi nhận lại một cái kết hụt hẫng, thất vọng và không muốn chúng tiếp diễn? Rồi bạn sẽ bị phớt lờ bởi cuộc đời hối hả và không bao giờ chờ đợi. Cuộc sống vốn dĩ là vậy. nếu bạn không chịu làm mới bản thân, bạn sẽ luôn là cái cũ của nhiều người khác. 

Thời gian thấm thoát thoi đưa, mười hai tháng trôi qua như cái đồng hồ tích tắc 12 số mỗi giờ. Một năm rồi đấy, Anh có còn nhớ đến Minh, mọi thứ bên đó có gì thay đổi không?

Hải biên sóng vỗ nhấp nhô, vang vọng vào tai Minh những âm thanh quen thuộc ngày ấy. Chân bước nhè nhè trên nền cát nóng ấm, ấy thế mà lòng lạnh lẽo vô cùng. Từng bước từng bước một nặng nề lang thang dọc bờ biển thơ mộng, người người đang vui đùa, tay trong tay chạy nhảy cùng sóng vỗ. Đoạn đường cách ga tàu có vài trăm mét thôi, Minh từng bước nặng nề như hàng thế kỷ qua đi.

Bỗng chốc có tiếng còi cất lên, xé nát cái bầu không khí cô đơn ấy, báo hiệu con tàu vừa cập bến. Minh qua lại, nhìn xa xăm, ánh mắt tròn xoe hóng về phía ấy, lòng rạo rực nôn nao, đúng rồi là hình dáng ấy, giọng điệu ấy từ từ gỡ mũ vẫy tay chào, miệng tươi cười. Minh như chợt bừng tỉnh sau giấc ngủ ngàn thu, đôi chân như được tiếp thêm sức mạnh,hối hả chạy đến bên ấy. Thì ra đó chỉ là anh cảnh sát đang vẫy tay ra hiệu cho mọi người nhanh chóng bước lên chuyến tàu cuối quay về.

Please follow and like us:
Tags: Categories: Short Story

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *