Hương vị ngọt ngào của quán mì hòa lẫn vào không khí, bay thẳng vào mũi của Minh. Bao tử bắt đầu réo lên những tiếng kêu quen thuộc, thúc giục Minh phải làm đầy nó trước khi nó nổi cáu với chủ nhân của nó.

Vừa bước tới cửa, không cần phải gọi món, chủ quán mỉm cười thật tươi. Hôm nay món cũ hả con? Giọng điệu đầm ấm của bà lão càng làm cho Minh ấm lòng, chợt nhớ ra không biết mình đã ở đây bao nhiêu lần rồi, không cần phải nói cũng biết Minh sẽ ăn gì.

5 phút sau trên bàn là tô mì bò đặc biệt bà chủ quán làm riêng cho Minh để biểu lộ cho một khách hàng thân thiết. Hôm nay con đi một mình à? Bà chủ hỏi. Minh chỉ mỉm cười nhẹ rồi đáp lại với giọng yếu ớt. Dạ, con đi mình ạ! Không thể cưỡng lại được sức hấp dẫn của tô mì ấy, Minh cặm cụi húp rột rột, thời tiết lành lành này thật tốt để có to mì như thế.

Từng sợi mì mềm nhũng nhưng không đứt, miếng bò hết sức vừa miệng, chỉ kịp đưa nhẹ vào miệng thôi cũng hòa tan theo từng sợ mì và thấm dần vào bao tử. Khói bốc nghi ngút, mùi thơm của hành, của tỏi rồi cả nước dùng, Minh không suy nghĩ gì thêm, lát sau tô mình tuyệt vời ấy hết sạch cả nước. Minh như chợt bừng tỉnh sau một ngày dài đói khát.

Please follow and like us:
Tags: Categories: Short Story

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *