Ngày nữa qua đi, cuối tuần lại đến, một kế hoạch nữa lại lên và bắt tay vào thực hiện.

Đâu rồi tiếng chim hót líu lo, mùi hương thoang thoảng của hàng hoa trước cửa, tiếng người người tấp nập xuống phố như mọi khi? Hôm nay, mưa phùn lại rơi lất phất, gió ù ù, không gian ấm áp như dần thay thế cho cái lạnh nhẹ nhàng. Chút vương vấn cuối cùng của thiên nhiên ngọt ngào ngày hôm trước, hôm nay trời lại mưa nữa rồi!

Vẫn chiếc giường ấy, bên cửa sổ ấy nhìn xa xăm ra phía đằng xa, những giọt mưa ngày càng trĩu hạt như những chiếc phi tiêu đâm thẳng xuống mặt đất, xé tan từng chiếc lá xanh tương, hàng hoa chỉ sớm nở, tự nói thầm liệu có nên bước xuống giường ngay lúc này đây? Tiếng thì thầm của bao tử cứ đánh trống bên trong tôi càng thôi thúc tôi rằng cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, hãy để cho nó bình yên trở lại, rồi mọi thứ sẽ lại đâu vào đó.

Lấy hết động lực dành dụm từ trước đến nay, đặt chân xuống nền gạch mát lạnh, tôi như chợt bừng tỉnh không cần phải tắm rửa hay mát-xa cho gương mặt thanh tú của mình. Có lẽ vậy, cho dù cuộc sống có thế nào đi chăng nữa, không gian làm thay đổi tất cả, tâm trạng cũng sẽ thay đổi theo. Mưa vẫn cứ mưa, sao cơn mưa trời lại sáng, ngày mới vẫn cứ bắt đầu, thế sao không hưởng trọn vẹn nó!

 

Please follow and like us:
Tags: Categories: Short Story

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *