Mùa hè đã đến rồi ư, cứ ngỡ như ngày hôm qua còn đó cái giá lạnh mùa đông tuyết phủ trắng đường. Thời gian trôi nhanh quá, đã hơn tháng nay miệt mài vào công việc quên hẳn những ký ức đã qua.

Một ngày hè tháng năm rực rỡ, nắng chói chang nhưng không gay gắt như quê mình. Cảm giác như lâng lâng vì vấn vương thời xưa ấy. Và rồi mình đặt bút viết tiếp câu chuyện còn dang dở.

Khác hẳn mọi khi, hôm nay lòng nhẹ bâng thoải mái vô cùng, không biết đó có phải là dấu hiệu tốt lành cho thời gian sắp tới. Chỉ mong cảm giác ấy cứ mãi bên trong mình để mỗi ngày là một niềm vui và niềm phấn khích mới.

Suốt quãng thời gian chìm đắm trong quá khứ ấy, tôi chợt nhận ra thế giới xung quanh còn bao điều mới lạ. đông đến xuân đi hè sang thu lại về. Thời gian cứ mãi trôi theo vòng lặp tự nhiên của nó, mỗi khoảnh khắc tuy lặp đi lặp lại nhưng chắc chắn một điều rằng lòng người sẽ không bao giờ mãi một quá khứ. Tôi biết đi chậm chạp trên con phố đông người, ánh nắng chói chang chiếu qua từng khe lá, tiếng chim hót líu lo, trăm hoa đua nở. Một thế giới thật tuyệt vời cần được khám phá, sao phải bó buộc mình vào một góc hẹp như thế. 

Tich tắc đồng hồ từng nhịp không chờ đợi ai bao giờ, đừng để thời gian trôi đi vô ích mà hãy trải nghiệm và tận hưởng từng giây phút ngọt ngào ấy!

Nghĩ về thứ bảy hôm ấy

Please follow and like us:
error
Tags: Categories: Diary

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *